Giảm axit uric tự nhiên bằng việc ăn khoai lang đúng cách

Khoai lang được nhiều nghiên cứu ghi nhận có thể hỗ trợ giảm axit uric nếu ăn đúng cách.

Giảm axit uric tự nhiên bằng việc ăn khoai lang đúng cách

Ăn khoai lang đúng cách giúp giảm axit uric tự nhiên. Ảnh: Kiều Vũ.

Theo National Institutes of Health (NIH), khoảng 70% axit uric được đào thải qua thận, phần còn lại qua đường tiêu hóa. Khi khẩu phần ăn thiếu chất xơ, giàu purin và đường tinh luyện, gánh nặng đào thải dồn lên thận, khiến axit uric dễ tích tụ trong máu.

Ngược lại, chế độ ăn giàu carbohydrate phức hợp và chất xơ có thể giảm tái hấp thu axit uric tại ống thận, đồng thời cải thiện môi trường chuyển hóa.

Khoai lang là nguồn carbohydrate phức hợp, giàu chất xơ hòa tan, kali, vitamin C và polyphenol.

Theo một tổng quan trên Journal of Renal Nutrition, thực phẩm giàu chất xơ giúp tăng đào thải axit uric qua phân, từ đó giảm nồng độ axit uric trong máu một cách gián tiếp nhưng bền vững.

Đáng chú ý, khoai lang rất thấp purin, khác với nhiều nguồn tinh bột ăn kèm thịt. Điều này khiến khoai lang trở thành lựa chọn an toàn cho người có nguy cơ gout hoặc tăng axit uric máu nhẹ đến trung bình.

Theo Medical News Today, khoai lang chỉ phát huy lợi ích với axit uric khi ăn đúng cách và đúng lượng. Các khuyến nghị bao gồm:

Ưu tiên khoai lang luộc hoặc hấp, tránh chiên rán hoặc nướng quá khô vì làm tăng chỉ số đường huyết và sản sinh hợp chất oxy hóa.

Ăn thay một phần tinh bột tinh chế, không ăn thêm cùng lúc nhiều cơm trắng hoặc bánh mì.

Khẩu phần hợp lý: 100-150 g/lần, 1-2 lần/ngày.

Không ăn khoai lang cùng bữa quá giàu đạm động vật, đặc biệt là thịt đỏ và nội tạng.

Kết hợp uống đủ nước, giúp thận tối ưu hóa quá trình đào thải axit uric.

Người bị gout cấp, suy thận nặng hoặc cần kiểm soát kali máu nên tham khảo ý kiến bác sĩ trước khi ăn thường xuyên.

Một nghiên cứu đăng trên Nutrients (2024) cho thấy chế độ ăn giàu thực phẩm nguồn gốc thực vật, trong đó có khoai lang, giúp giảm nồng độ axit uric và giảm tần suất cơn gout tái phát so với chế độ ăn giàu đạm động vật, dù tổng năng lượng nạp vào tương đương.

Điều này đặc biệt có ý nghĩa với người trung niên, người ít vận động và người có hội chứng chuyển hóa, nhóm đối tượng dễ tăng axit uric nhưng thường bị bỏ qua trong can thiệp dinh dưỡng sớm.