Tiêm kích MiG bắn F/A-18 Mỹ gãy đôi: Lời kể rùng rợn của nhân chứng sống

Chiếc F/A-18 Mỹ đã bị tiêm kích MiG bắn gãy làm đôi, phi công bung dù nhưng không thoát khỏi "lưỡi hái tử thần". Thi thể của anh ta đã được phát hiện ra bị chôn vùi trong sa mạc.

 

Tiêm kích F/A-18 Mỹ từng bắn hạ nhiều đối phương nhưng cũng phải nhận quả đắng. Ảnh minh họa.

Tiêm kích F/A-18 Mỹ từng bắn hạ nhiều đối phương nhưng cũng phải nhận quả đắng. Ảnh minh họa.

Nhân chứng sống

Thông tin về trận không chiến đầu tiên trong ngày diễn ra chiến dịch "Báo táp sa mạc" được truyền đạt khá rõ, nhưng dưới đây là câu chuyện được kể lại từ lời một người từng chứng kiến những sự kiện đó.

Cuối mùa hè năm 1990, Jacksonville, bang Florida (Mỹ). Các thuỷ thủ và phi công chuẩn bị cho chuyến đi tới Trung Đông, nơi mà quân đội Iraq vừa tiến hành tấn công Kuwait. Rất nhanh chóng, Biển Đỏ đã chật ních các tàu chiến của Hải quân Mỹ, trong số đó có chiếc hàng không mẫu hạm USS Saratoga từ quân cảng Mayport.

Trên boong tàu sân bay, các máy bay tiêm kích hạm F/A-18 Hornet thuộc thành phần phi đội không quân tiêm kích tấn công số 81 "Sunliners" (VFA-81) sẵn sàng cất cánh. Trong thành phần phi đội này có Thiếu tá phi công Hải quân Mỹ Michael Scott Speecher mang biệt danh "Spike".

Đến 9h sáng ngày 16/01/1991, nhiều phi công trẻ đã thức giấc và chuẩn bị sẵn sàng cho trận đánh phía trước. Các máy bay vẫn chưa cất cánh, cuộc tấn công được lên kế hoạch vào lúc 2h ngày 17/01/1991 và các phi công cố gắng nghỉ ngơi và kiểm tra những cỗ máy của mình thêm lần nữa.

Đối với Speecher và người bạn cùng buồng, Thiếu tá Tony Albano, đó là cơ hội để ngủ thêm chút xíu.

"Chúng tôi cùng với Speecher quay trở về buồng của mình để ngủ thêm, nhưng không thể", Tony Albano nhớ lại.

Đó là lần đầu tiên khi Speecher, Albano và nhiều phi công khác tham gia vào một trận đánh thực sự, mặc dù họ đã nhiều năm để chuẩn bị cho điều này.

"Và tất cả những thứ này vô cùng hồi hộp. Không ai trong phi đội từng bị chĩa súng bắn vào" - Barry Hull, thiếu tá của phi đội với biệt danh "Skull" hồi tưởng lại.

Trước nhiệm vụ đầu tiên này, chỉ huy lực lượng không quân của tàu sân bay, ông Joseph Mobley đã gặp gỡ với các phi công. Ông ấy nói về kinh nghiệm chiến đấu của mình, về trạng thái hồi hộp trước trận đánh, về sự mất ngủ và suy nhược thần kinh.

Ông cũng kể cho các phi công về 5 năm mà ông từng bị bắt làm tù binh ở Việt Nam, sau khi chiếc máy bay A-6 Intruder của ông bị bắn rơi.

Các máy bay tiêm kích hạm F/A-18 Hornet trị giá 40 triệu USD mỗi chiếc, có thể bay với vận tốc lên tới 1.900 km/h, triển khai không chiến và thực hiện các cuộc tấn công nhằm vào những mục tiêu trên không và mang theo tối đa 6 tấn đạn được.

Chiếc tiêm kích hạm F/A-18 của Michael Scott Speecher được phục chế.

Chiếc tiêm kích hạm F/A-18 của Michael Scott Speecher được phục chế.

Điều tồi tệ nhất đã xảy ra: Lời kể rùng rợn

"Vừa cất cánh xong, nỗi sợ hãi biến mất. Tôi phải tập trung vào nhiệm vụ và nhớ lại tất cả những gì tôi được đào tạo", Albano hồi tưởng.

Khi bổ sung nhiên liệu từ chiếc máy bay tiếp dầu trên không, tôi tiếp tục bay lòng vòng cạnh chiếc tàu sân bay để chờ những người còn lại.

Tôi theo dõi chiếc máy bay được tiếp nhiên liệu trước khi cất cánh, vào thời khắc đó tôi hiểu được toàn bộ sự nghiêm trọng của điều đang diễn ra. Đó là chiếc máy bay của Speecher, tôi nhìn thấy anh ấy lần cuối.

"Spike muốn tham gia vào sứ mệnh này. Nhiều phi công không muốn thực hiện nhiệm vụ này, họ sợ. Speecher đã thuyết phục chỉ huy đưa anh ta vào danh sách cho nhiệm đầu tiên này và gia nhập với 400 chiếc máy bay tham gia ngày hôm đó", Thiếu tá Hull nhớ lại.

Các máy bay đã cất cánh và thẳng tiến tới Bagdad. Phía trước là các máy bay ném bom B-52 đi rải thảm. Tất cả những gì các phi công F/A-18 nhìn thấy vào ban đêm đó là những ánh sáng từ các vụ nổ trên mặt đất và những dấu vết của tên lửa "phòng không" và pháo cao xạ.

Nhiệm vụ đặt ra trước phi đội VFA-81 là vô hiệu hoá trận địa phòng không ở phần phía tây Bagdad. Khi thực hiện xong nhiệm vụ, các máy bay sẽ quay trở về tàu sân bay. Chỉ huy tiến hành điểm danh các phi công.

Tôi nghe thấy người ta điểm danh tất cả các đồng đội trong phi đội của mình, nhưng không nghe bất cứ điều gì về "Spike". Tôi bắt đầu tự gọi anh ấy qua điện đàm, nhưng không có tiếng trả lời. Khi đó tất cả đã quyết định là do liên lạc bị hư hỏng và anh ấy đã chuyển sang kênh liên lạc khác và mọi thứ vẫn ổn với anh ấy", Tony Albano nhớ lại.

Thiếu tá phi công Hải quân Mỹ Michael Scott Speecher.

Thiếu tá phi công Hải quân Mỹ Michael Scott Speecher.

Cuối cùng điều xấu nhất đã xảy ra. CIA sau này thông báo, chiếc máy bay F/A-18 của Speecher đã bị một chiếc tiêm kích MiG của Iraq bắn rơi, chiếc máy bay gãy làm đôi trên không trung và cơ quan này phỏng đoán rằng phi công đã bung dù thoát hiểm.

Tuy nhiên, "Spike" đã không sống sót sau cuộc tấn công của chiếc tiêm kích MiG-25, thi thể của anh ấy đã được phát hiện ra và nằm chôn vùi trong sa mạc.

Chỉ vào năm 1993, các mảnh vỡ của chiếc máy bay và thi thể của Speecher mới được tìm thấy trên sa mạc. Sau khi khai quật vào năm 2009, Thiếu tá hải quân Michael Scott Speecher đã được chôn cất tại Nghĩa trang quân đội Jacksonville.

"Chúng tôi đã quay trở lại tàu sân bay, sau một khoảng thời gian chúng tôi hiểu rằng Speecher sẽ không bảo giờ trở về. Tôi đã nói chuyện với sĩ quan vũ khí về "Spike", anh ta ra dấu yêu cầu không nên nói to. Anh ấy không muốn để chuyện buồn này tác động lên những phi công trẻ trên đường băng cất cánh", Albano nói.

Cùng ngày hôm đó, Bộ trưởng quốc phòng Dick Cheney chính thức thông báo về cái chết của phi công này. Thông báo được đưa ra rất nhanh, vào thời điểm đó thậm chí còn không có bất cứ chiến dịch tìm kiếm nào được thực hiện, rõ ràng vì thế mới xuất hiện rất nhiều tranh cãi.

Cuối cùng, giới quân sự Mỹ đã thay đổi các quy trình, từ thời điểm đó họ sẽ phải đảm bảo rằng những phi công bị bắn rơi sẽ phải được tìm thấy, bất chấp tình trạng.

Tinh thần trên CV-3 USS Saratoga đã thay đổi khi chiến tranh thực sự diễn ra. Cùng ngày hôm dó, chiếc Grumman A-6E Intruder cất cánh từ tàu sân bay USS Saratoga cũng bị bắn rơi, tổ lái đã bung dùng thoát hiểm và bị bắt làm tù binh. Quân đội Iraq đã tìm thấy họ, bắt làm tù binh và trả tự sau đó 3 tháng.

"Bạn phải ném thứ đó ra khỏi đầu và làm công việc của mình. Đó là một trong những mặt trái của chiến tranh", ông John Linhaus, chỉ huy phi đội "Corsars" từ tàu sân bay CV-67 USS John F. Kennedy nói.

Được biết rằng chiếc F/A-18 của Thiếu tá Speecher là tổn thất duy nhất được phía Mỹ công nhận do tiêm kích MiG-25 gây ra.

Phi công của chiếc MiG là thiếu uý không quân Iraq Zuhair Daud. Tuy nhiên, Zuhair Daud không trở thành anh hùng của Iraq, mà ngược lại, anh ấy chịu sự trừng phạt và áp bức tại đơn vị của mình.

Ngoài ra vụ F/A-18 bị bắn hạ kể trên thì mặc dù phía Mỹ không xác nhận, nhưng từ các nguồn tin của phía Iraq, được biết rằng phi công Jamil Sayhud, hôm 19/01/1991, trên chiếc một chiếc MiG-25 khác đã bắn hạ máy bay tiêm kích F-15 Mỹ.

<a href="/the-gioi" title="Thế giới" rel="dofollow">Video</a>